Chúng ta của sau này – những nuối tiếc thanh xuân 10 năm của cả một đời

“Sau này” ca khúc gắn liền và đưa nữ ca sĩ Lưu Nhược Anh đi khắp đại danh nam bắc. Bài hát là những tình cảm tiếc nuối về tình yêu của tuổi trẻ của chính nữ ca sĩ gắn liền với bao thế hệ. 18 năm sau, khi đã cận kề ở tuổi 50, khi đã đủ thăng trầm và từng trải để nhìn cuộc đời một cách sâu sắc hơn. Người phụ nữ được mọi người ưu ái với biệt danh Trà Sữa, đã đưa những tâm tư và tình cảm của mình vào bộ phim “Chúng ta của sau này” hay còn được biết đến với cái tên “Us & them”. 

“Chúng ta của sau này” hay “Us & Them” là bộ phim điện ảnh thuộc thể loại chính kịch tình cảm, do Lưu Nhược Anh chỉ đạo thực hiện, phim được công chiếu vào năm 2018. Bộ phim sẽ đưa khán giả đến với nhiều khung bật cảm xúc bằng kịch bản chân thật và những điểm nghệ thuật độc đáo. 

Hôm nay hãy cùng Hoa Lạc cùng nghe lại ca khúc “Sau này” mà Lưu Nhược Anh đã đưa vào bộ phim, để xem giữa những dòng cảm xúc đó, liệu chúng ta có còn thổn thức vì những câu chuyện xưa hay không nhé!

“Giữa điểm đi và điểm đến là quãng đường” nhưng giữa “chúng ta” và “họ” là cả cuộc đời… 

Ngay từ tên của bộ phim, khán giả có thể cảm thấy chút gì đó vừa thân thương, vừa lạ lẫm. Một chút hạnh phúc và cả sự nuối tiếc. “Us” là chúng ta, “Them” là bọn họ.  “Chúng ta” và “họ”, tuy như một nhưng dường như chẳng phải là một. “Chúng ta” là ẩn dụ cho quá khứ còn ở bên nhau ở những năm tháng đẹp nhất của đời người. Còn “họ” là ẩn dụ cho hiện tại – kết quả của sự từng trải, sự trưởng thành khi đã cùng nhau đi qua những năm tháng tươi đẹp ấy.

Chúng ta của sau này – mọi thứ đều chẳng trọn vẹn

“Chúng ta” ở những năm ấy, có nhau và bên nhau. Còn “họ” của những năm sau này có lẽ đã rời xa nhau mất rồi. “Chúng ta” của những năm đó đều mơ mộng về chinh phục Bắc Kinh hoa lệ, cũng nhau hết mình với tuổi trẻ và thanh xuân. Nhưng “họ” ở những năm tháng sau này, dù đã có tất cả, liệu Bắc Kinh trong mắt họ có còn phù hoa, rực rỡ đến như xưa. “Chúng ta” và “họ” được đặt cách nhau bằng từ “và”, cứ ngỡ như gần ngay trước mắt, nhưng lại cách nhau 10 năm – thanh xuân của cả một đời người. Số 10 thường tượng trưng cho sự hạnh phúc, sự vẹn toàn, nhưng có lẽ trong “Chúng ta của sau này”, cũng chẳng có cái gọi là trọn vẹn kể cả con số 10 năm.

Ở tựa tiếng Hoa “后来的我们” của poster, trên mỗi một chữ đều thiếu đi một nét. “Chúng ta của sau này cái gì cũng có, chỉ là không có chúng ta”, nếu đã chẳng còn nhau thì mọi thứ đều chỉ là những sự nuối tiếc.

Giữa “chúng ta” và “họ” là cả cuộc đời

Câu chuyện tình của những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ và sự nuối tiếc cả một đời người

Được chuyển thể từ quyển sách cùng tên của Lưu Nhược Anh. Câu chuyện đưa chúng ta đến với khoảng thời gian năm 2007, Lâm Kiến Thanh và Phương Tiểu Hiểu đã vô tình gặp và quen nhau trên một chuyến tàu “xuân vận” về quê ăn Tết. Từ đó những tình yêu lãng mạng, nhiệt quyết và ước mơ về một Bắc Kinh hoa lệ – giấc mơ của những người trẻ. Nhưng bên cạnh những nhiệt huyết và tình yêu của tuổi trẻ, vấn đề về sự nghiệp, về hiện thực cũng được đặt song song, khiến họ không ít lần xảy ra mâu thuẫn. Bởi lẽ tình yêu và sự nghiệp có mấy khi chịu sánh bước cùng nhau giữa những năm tháng mà con người ta phải quăng mình ra giữa cuộc đời rộng lớn. Để rồi từ những điều đó, họ đã chia xa, lạc mất nhau giữa dòng đời. Và rồi 10 năm sau, họ lại tái ngộ trên một chuyến bay về Bắc Kinh. Những câu chuyện đó một lần nữa hiện ra trong ký ức của họ. Giữa những cảm xúc xen lẫn giữa hiện tại và quá khứ, giữa một đoạn trường ấm áp và những cảnh sắc không màu, họ hối tiếc và trao cho nhau lời tạm biệt một lần nữa. Lời tạm biệt đó tuy được coi là sự kết thúc của mối tình ở những năm tháng thanh xuân ấy nhưng đó vẫn sẽ là sự day dứt của cả đời người bên trong họ. Rồi thế giới vẫn sẽ có lại màu sắc, nhưng họ ở hiện tại cũng chẳng thể tìm lại được nhau, bên nhau như những năm tháng hoa lệ và nhiệt huyết ấy.

Câu chuyện tình của những năm tháng tuổi trẻ và sự nuối tiếc
Câu chuyện tình của những năm tháng tuổi trẻ và sự nuối tiếc

Bắc Kinh – giấc mộng hoa lệ của những người trẻ và sự thật bi thương đến đau lòng

Vào năm 2008, Bắc Kinh được chọn là nơi đăng cai tổ chức của thế vận hội ở Olympic. Với sự đầu tư công phu ở lễ khai mạc, Bắc Kinh đã cho cả thế giới thấy sự phát triển rực rỡ và nét đẹp không chỉ ở văn hoá mà còn ở cả con người Trung Hoa. Bài hát “Bắc Kinh hoan nghênh bạn” như một câu thách thức những người có đủ dũng khí và đam mê đến và chinh phục nó.

Bắc Kinh đối với người Trung Quốc không chỉ là niềm tự hào mà còn là nơi, là giấc mộng của rất nhiều người trẻ muốn tìm cơ hội cho mình. Cũng giống như Kiến Thanh và Tiểu Hiểu – những người trẻ đầy nhiệt huyết và đam mê. Họ sẵn sàng làm mọi thứ chỉ mong muốn tìm được cơ hội và thành công cho chính mình tại nơi này.

Bắc Kinh là hiện thân của lý tưởng, niềm đam mê, ước mơ về một cuộc sống thành công của họ. Nhưng trái ngược với sự hoa lệ và đầy hư ảo ấy, xuất hiện ở thanh xuân của họ là một Bắc Kinh với những con hẻm nhỏ chật kín người, những khu nhà trọ cũ kỹ, những quán ăn lề đường đầy bất ổn và cả những khu đường hầm đầy những người nghèo phải mưu sinh bằng nghề buôn lậu…

Dù Bắc Kinh – giấc mộng hảo huyền có hiện thực đến đau lòng như thế nhưng họ vẫn cứ đâm đầu vào. Giữa thành phố ấy, cả Kiến Thanh và Tiểu Hiểu đều muốn cố gắng vừa theo đuổi đam mê, vừa muốn cố gắng bảo vệ tình cảm cho nhau nhưng đến khi một mục tiêu đã đạt được thì cái còn lại đã bị tổn thương quá nhiều, không còn cơ hội để cứu vãn được nữa. Giấc mộng ấy lại gắn chặt vào câu chuyện tình yêu – thứ mà luôn được đặt ra để so sánh cân đo. Để đến cuối cùng có được tất cả mọi thứ, Bắc Kinh lúc này trong họ vẫn ấm áp với những ngày tháng bên nhau ở những con hẻm, khu trọ và vẫn hoa lệ đầy mơ mộng chăng? Hay chỉ là những cảnh vật đơn sắc khi họ đã lạc mất nhau giữa cuộc đời này…

Hiện thực của Bắc Kinh - giấc mộng hoa lệ
Giấc mơ của những người trẻ và hiện thực bi thương

Người cùng ta đi qua những con mưa năm ấy, lại chẳng phải là người cùng ta ngắm nhìn những ánh nắng ban mai…

Lâm Kiến Thanh

Hiện thực khốc liệt của giấc mộng về Bắc Kinh phồn hoa lại khiến cho Lâm Kiến Thanh và Phương Tiểu Hiểu cũng dần dần thay đổi. Kiến Thanh, lúc đầu xuất hiện với hình ảnh của một cậu sinh viên ngành thiết kế game đầy ước mơ và hoài bão. Giữa tiếng pháo hoa đón năm mới, anh cùng Tiểu Hiểu hô to lên ước mơ của mình – trụ lại Bắc Kinh và thành công rực rỡ. Giữa những năm tháng thanh xuân đầy nhiệt huyết, anh đã yêu cô gái nhỏ nhắn Tiểu Hiểu. Khát khao được thành danh ở Bắc Kinh của  Kiến Thanh được bắt nguồn từ bố – vì ông đã từ bỏ mọi thứ để quê chăm sóc người vợ/mẹ khi bà đang mang thai cậu. Cậu quyết tâm cậu sẽ rời bỏ quê nhà – nơi mà cậu cho rằng ngày nào vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi. Dần dần dưới áp lực của cơm áo gạo tiền, anh dần dần thay đổi trở nên vô tâm, cọc cằn với chính người thân của mình. Cậu không còn là chàng trai nguyện hái sao trên trời, nhặt trai dưới biển cho người mình yêu nữa. Cho đến khi sự ra đi của Tiểu Hiểu mới giúp cậu quyết tâm thay đổi. 5 năm sau đó, cậu cũng đã tìm được thành công cho mình, cậu đã vui vẻ dùng số tiền kiếm được để mua một căn nhà tại Bắc Kinh. Nhưng đáp lại cậu là sự từ chối của người cha – ông không muốn rời bỏ quê nhà đến Bắc Kinh. Còn Tiểu Hiểu thì lại cho rằng nếu cô không cùng anh trải qua những gian khổ khi ấy, thì tại sao cô có thể đồng ý cùng anh đi tiếp ở những năm tháng hạnh phúc sau này. Chỉ cho đến khi hiểu ra tất cả thì anh và người mình yêu nhất đã chia li, còn cha đã không còn nữa.

Lâm Kiến Thanh (Tỉnh Bách Nhiên thủ vai)

Phương Tiểu Hiểu

Còn về Tiểu Hiểu lúc đầu là một cô gái nhỏ nhắn, đáng yêu, ước mơ của cô là lấy được một anh chàng Bắc Kinh. Cô là một cô gái rất mộng mơ và hôn nhiên, được sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh không hoàn hảo như bao người khác. Vì hoàn cảnh như thế, nên khi ước mơ được dựa vào một người đàn ông có công việc ổn định là điều hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng càng về sau, cô đã thay đổi. Không còn là một cô gái mộng mơ, cô dần trở nên chân thành. Cô ấy nguyện cùng người yêu chia đôi bát mì, nguyện đi mưu sinh để lo lắng cho cuộc đời của hai người. Một cô gái hi sinh nhiều như thế nhưng khi người ấy thành công rồi thì người bên cạnh anh không phải là cô. Đến cuối bộ phim, hình ảnh Tiểu Hiểu vẫn cô độc giữa căn phòng chật hẹp ở Bắc Kinh, không biết cô đã sống như thế nào, công việc ra làm sao, những điều mà ai có thể nhìn thấy được là ở hiện tại cô vẫn đang rất cô độc. Cuộc đời của Tiểu Hiểu như một câu nói đùa thật chua chát.

Phương Tiểu Hiểu (Châu Đông Vũ thủ vai)

Sau tất cả, điều trọn vẹn nhất cũng chỉ là chiếc ôm và lời chào tạm biệt tử tế của hai nhân vật ở cuối phim. Người cùng ta đi qua những cơn mưa thanh xuân năm ấy lại chẳng phải là người cùng ta đón ánh ban mai ở tương lai sau này. Có lẽ dù 10 năm, hay kể cả là một nỗi nhớ – “miss” cũng chẳng vẹn toàn mà chỉ là những niềm hối tiếc của những kẻ đã bỏ lỡ nhau. Có lẽ giữa biển người họ gặp nhau, từng yêu nhau sâu đậm và cũng vì thế mà làm tổn thương nhau. Và rồi sau này gặp lại, giữa họ đã cách xa nhau là cả một cuộc đời.

“Chúng ta của sau này” lời bộc bạch cho chính mối tình đơn phương của chính nữ đạo diễn Lưu Nhược Anh

Sự cô độc của nhân vật Tiểu Hiểu dường như làm ta liên tưởng đến sự cô đơn của Lưu Nhược Anh. Nữ đạo diễn này đã cô đơn sau rất nhiều năm và sau đó cô đã đột ngột thông báo kết hôn ở tuổi 44.

Năm 21 tuổi, cô đã gặp và yêu đơn phương nam ca sĩ Trần Thăng – anh là người thầy, người dìu dắt cô trên con đường sự nghiệp của mình, lúc đó anh là người đã có gia đình. Mặc dù giữa họ đã vạch ra những ranh giới, nhưng những gì họ chia sẻ tình cảm cho đối phương là rất sâu đậm.

Cô đã từng nhắn nhủ rằng: “Em không mong ước cao sang rằng cái cây của em trồng sẽ cao hơn cây của người khác. Cũng không cần nó bằng người khác… em chỉ hy vọng rằng, đỉnh ngọn cây của em có thể vừa vặn nhìn thấy đỉnh ngọn cây của anh thế là đủ rồi”… Có lẽ vì đã trải qua những cảm xúc chân thật về tình yêu như thế. Nên khi bộ phim “Us & them” ra đời như một lời bộc bạch cho mối tình đơn phương của chính mình, được hiện lên một cách chân thật và trần trụi đến ám ảnh như vậy.

Lời bộc bạch cho mối tình thanh xuân của Lưu Nhược Anh

“Chúng ta của sau này” – tình yêu được diễn tả bằng ngôn từ của điện ảnh

Dù là một trong những tác phẩm về tình yêu, nhưng “Chúng ta của sau này” lại được Lưu Nhược Anh dùng ngôn ngữ của điện ảnh để truyền tải một cách rất mới mẻ. Với mốc thời gian giữa “quá khứ” và “hiện tại” được diễn ra song song, cùng với hai tone màu hoàn toàn khác nhau. Nếu tone màu trắng đen thường được dùng để kể những câu chuyện ở quá khứ thì ở “Us & them” thì hoàn toàn ngược lại. Điều này được lý giải  trong bộ phim, nếu Ian không tìm được Kelly thì thế giới sẽ không có màu sắc, cũng ở hiện tại Kiến Thanh và Tiểu Hiểu đã lạc nhau…

Hay những câu thoại về tình yêu nhưng không mang đậm chất giáo điều mà ngược lại khiến cho câu chuyện càng trở nên gần gũi. Mối tình này, có thể được tìm thấy được ở trong mỗi chúng ta, giữa cuộc đời rộng lớn này. Một loạt những câu hỏi về “Nếu như…” mà Kiến Thanh và Tiểu Hiểu đặt ra, khiến chúng ta nhận ra rằng… cuộc đời nếu như không có “nếu như”, thì có lẽ đã không có sự tiếc nuối và hối tiếc đau lòng đến như vậy…

Không gian và thời gian cũng được lựa chọn vào dịp Tết, đêm giao thừa – sự chuyển giao giữa cũ và mới. Giữa những khoảnh khắc nhạy cảm như thế, sự cô đơn và cảm xúc của mỗi con người sẽ được đẩy lên đến tận cùng. Trái với sự ấm êm, vui vẻ của ngày Tết là sự vơi dần của bữa ăn giao thừa tại nhà Kiến Thanh, hay trái với sự hạnh phúc và hoa lệ của tương lai lại là một sắc màu đen trắng trầm buồn. Tất cả như muốn nói lên sự hối tiếc, đối lập và bi thương của câu chuyện mà nữ đạo diễn muốn kể.

Ngôn từ của điện ảnh trong “Us and Them”

Thông điệp trân quý đằng sau câu chuyện tình yêu – “về nhà, đón Tết”

Không chỉ là lời bộc bạch, lời hồi đáp cho những mối tình còn dang dở, “Us & Them” còn đưa ra một thông điệp hãy trân trọng tất cả mọi điều xung quanh ta. Đôi lúc, chúng ta – những người trẻ đầy đam mê và nhiệt huyết luôn luôn theo đuổi những ước mơ mà quên đi rằng xung quanh ta vẫn có nhiều điều trân quý.

Hình ảnh bữa cơm giao thừa tại nhà Kiến Thanh vơi dần đi. Cuối cùng chỉ còn có người cha ngồi lại… mỗi dịp Tết người ta thường mong muốn sum họp quây quần bên nhau. Nhưng những ngừơi trẻ lại chọn những nơi náo nhiệt, còn những người lớn tuổi vẫn ở quê mong chờ từng ngày. Cho đến khi họ đi rồi, bữa cơm gia đình sẽ không còn nữa. Căn bếp vẫn còn đó, nhưng hương vị, những điều thân thương và kỷ niệm đã rời xa. Vì thế hãy trân trọng những thứ xung quanh và về nhà đón Tết khi còn có thể… vì biết đâu vào một ngày nào đó, mọi thứ đã rời xa…

Thông điệp về nhà, đón Tết

Tổng kết:

“Chúng ta của sau này” như một chuyến hành trình quay về với những cảm xúc xưa ấy. Ai trong chúng ta, sẽ đều nhận thấy chính mình trong câu chuyện của họ. Dù đã lạc mất nhau, nhưng chúng ta vẫn dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất, mong nhau luôn bình an và hạnh phúc là được rồi. Cuộc sống này luôn luôn như thế, hoàng hôn sẽ xuống, những nỗi buồn và sự tiếc nuối dù đẹp hay bi thương cũng là những cảm xúc của một đời người. Nhưng có lẽ, chúng ta sẽ không bao giờ tìm lại được một chàng trai/cô gái yêu chúng ta ở những năm tháng thanh xuân của mối tình đầu khắc cốt ghi tâm ấy nữa.

CTV: Vương Quang

Theo dõi Hoa Lạc để biết thêm nhiều thông tin nữa nhé!

Trung Tâm Hoa Ngữ Hoa Lạc
Cơ sở 1: 23 đường số 3, KDC Kim Sơn, P. Tân Phong, Quận 7, Hồ Chí Minh.
Cơ sở 2: 30 đường số 3, P.9, Q. Gò Vấp, Hồ Chí Minh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Hotline: 028.6276.0260
Chat Facebook
Gọi điện ngay