THẦN NÔNG – SỰ THỨC TỈNH VỀ Y HỌC CỔ TRUYỀN TRUNG QUỐC THỜI CỔ ĐẠI

Để giúp các bạn có thể hiểu rõ thêm được về nguồn gốc cũng như những đóng góp to lớn của ông tổ ngành y học cổ truyền – Thần Nông, hôm nay Hoa Lạc sẽ giới thiệu đến bạn những cống hiến nổi bật của ông, cùng Hoa Lạc tìm hiểu nhé!

Những đóng góp của Thần Nông đối với thời đại

hinh-anh-than-nong

Thần Nông là một trong ba vị hoàng đế của Trung Quốc thời cổ đại, là nhà phát minh huyền thoại của cả lĩnh vực nông nghiệp và y học. Để mở rộng phát triển hai lĩnh vực này, ông đã nếm thử các loại thảo mộc và dạy cho mọi người về cả y học và trồng trọt. Và bởi sự cống hiến to lớn của ông cho thời đại, ông được người đời tôn là “Thần y”, “Vua của 5 loại ngũ cốc”, “Hoàng Đế ngũ cốc”, “Thần nông đại đế”. Ông chính là vị thần cai quản y học và nông nghiệp, không những được xem là vị thần phù hộ cho mùa màng bội thu và cầu sức khỏe của người dân, mà còn được xem là thần hộ mệnh của nền Y học cổ truyền.

Tương truyền, Thần Nông có vẻ ngoài rất khác lạ, thân hình gầy gò, trừ tứ chi và đầu, cơ thể ông trong suốt nên có thể nhìn rõ nội tạng bên trong. Thần Nông vì đã nếm thử tất cả các loại thảo mộc, nên chỉ cần nếm phải loại thảo mộc có độc, nội tạng của ông ấy sẽ chuyển sang màu đen, chính vì vậy rất dễ dàng nhận biết được loại thảo mộc nào có ảnh hưởng đến bộ phận nào trên cơ thể con người. Cuối cùng, ông ấy cũng chết dưới tài năng của mình, vì Thần Nông thử quá nhiều loại độc dược, chất độc đã thấm vào quá sâu, cuối cùng qua đời.

Truyền thuyết về Thần Nông

Truyền thuyết “chuỗi hạt trên đầu”

Tương truyền, có một lần, Thần Nông đi vào rừng sâu để hái thuốc thì bị một bầy rắn độc bao vây. Những con rắn độc lao về phía ông, một số quấn quanh thắt lưng, một số quấn quanh chân, và một số quấn quanh cổ, đang cố giết Thần Nông. Thần Nông bị rắn cắn ngã lăn ra đất, máu chảy đầm đìa, khắp người sưng tấy. Ông bất đắc dĩ hét lên: “Tây Vương Mẫu, đến cứu ta.” Sau khi nghe tiếng gọi, Tây Vương Mẫu liền sai Thanh Điểu mang đến một viên thuốc tiên cứu mạng và giải độc cho ông, cuối cùng đã tìm thấy Thần Nông trong một khu rừng. Khi những con rắn độc nhìn thấy Thanh điểu – sứ giả của Tây Vương Mẫu liền sợ hãi bỏ chạy.

Khi Thanh Điểu đặt viên thuốc tiên vào miệng Thần Nông, sau đó Thần Nông dần dần tỉnh dậy sau cơn mê. Thần Nông vô cùng cảm kích và lớn tiếng cảm tạ Thanh Điểu, không ngờ vừa mở miệng nói, viên thuốc tiên từ trong miệng liền rơi xuống đất, thoáng chốc liền bén rễ mọc lên một cây cỏ xanh, trên ngọn cỏ mọc ra một hạt màu đỏ. Thần Nông nhìn kỹ thì thấy nó giống hệt viên thuốc tiên, ông cho vào miệng nếm thử thì mọi đau đớn trên người đều tan biến, liền vui mừng tự ngẫm: “Có một phương thuốc chữa rắn độc cắn!” Vì vậy, ông đã đặt tên cho loại thuốc tiên này. Nó được gọi là “chuỗi hạt trên đầu”. Sau đó, các nhà dược học đã đặt tên cho nó là “duyên linh thảo”.

 

Truyền thuyết “Nếm trăm loại thảo dược”

Thời xa xưa, người dân không có nhiều hiểu biết về y học nên rất khó có thể phân biệt được giữa thảo dược và cỏ dại, vì thế nên người bị bệnh thường không có thuốc chữa. Cuộc sống của họ chủ yếu là nhờ vào nghề săn bắn, thế nhưng chim trời ngày càng ít, các loại thú trong rừng cũng trở nên khan hiếm, cuộc sống cũng dần bế tắc, họ chỉ đành nhịn đói qua ngày, cuộc sống vô cùng khổ cực. Thần nông thấu hiểu được nỗi thống khổ của người dân, trong lòng ông cũng cực kỳ đau xót. Làm thế nào để nuôi sống người dân? Làm thế nào để chữa bệnh cho người dân? Thần Nông đã suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng nghĩ ra được giải pháp.

Vào ngày thứ tư, ông dẫn theo một nhóm người khởi hành từ quê hương Tùy Châu đi về hướng núi lớn ở phía Tây Bắc. Họ đi đến nỗi hai chân sưng phù, nổi lên vết chai nhưng họ vẫn không dừng lại, họ đi suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày mới đến được nơi. Trước mắt họ chỉ thấy núi cao trùng điệp và các hẻm núi nối dài từng dãy, trên đỉnh núi mọc đầy những hoa cỏ kỳ lạ, đi từ xa đã có thể ngửi thấy mùi thơm. Nhóm người Thần Nông đang đi về phía trước thì bỗng nhiên xuất hiện một đàn sói, hổ và báo từ hẻm núi bất ngờ xông tới bao vây lấy bọn họ. Thần Nông ngay lập tức yêu cầu thần dân của mình vung roi đánh trả. Một nhóm bị đánh đuổi, một nhóm khác lại tiến lên, cứ thế họ chiến đấu bảy ngày bảy đêm mới đuổi được bầy thú dữ.

Lúc này, các thần dân của ông cho rằng nơi này quá nguy hiểm và thuyết phục Thần Nông quay trở về. Thần Nông lắc đầu nói: “Không thể quay lại! Người dân của ta đang trong tình trạng đói không có thức ăn, người ốm không có thuốc trị, làm sao chúng ta có thể quay lại được!”. Ông nói xong thì dẫn mọi người đi về phía hẻm núi.

Nửa ngọn núi trước mắt chìm trong mây trời, xung quanh là những vách đá rất dốc, trên vách đá là thác nước đang đổ xuống, rêu phủ trơn trượt, dường như không có cách nào để đi lên đỉnh núi được. Các thần dân vẫn cố thuyết phục ông hãy quay lại càng sớm càng tốt. Thần Nông vẫn lắc đầu. Ông đứng trên một ngọn núi đá nhỏ, nhìn ngọn núi cao trước mắt, cố gắng tìm ra cách để đi. Sau này, ngọn núi đá nhỏ nơi Thần Nông từng đứng trên đó được mọi người gọi là “Vọng Nông Đình”.

Sau đó, ông nhìn thấy một vài con khỉ lông vàng đang bò dọc theo những dây leo cổ thụ và khúc gỗ khô nằm trên eo của vách đá. Thần Nông suy nghĩ một lúc liền nảy ra một ý tưởng, sau đó Ông gọi thần dân của mình đến, bảo họ chặt cọc gỗ, chặt dây leo, đóng thành khung dựa vào vách đá, mỗi ngày cũng bắc thêm một tầng, bất kể thời tiết thế nào mọi người vẫn kiên trì làm việc. Phải mất cả năm để dựng được ba trăm sáu mươi tầng trước khi lên đến đỉnh núi. Tương truyền, giàn giáo được người dân sử dụng để xây dựng các tòa nhà ngày nay là học từ phương pháp của Thần Nông.

Thần Nông dẫn theo thần dân của mình bước lên khung gỗ leo lên đến đỉnh núi, trên ngọn núi thực sự là thế giới của đủ loại hoa cỏ đầy màu sắc. Thần Nông vô cùng thích thú, bảo thần dân phải đề phòng sói, sâu, hổ, báo, còn mình thì hái hoa cỏ bỏ vào miệng nếm thử. Để nếm thử hết các loại thảo dược ở đây, để tìm thức ăn cũng như là thuốc chữa bệnh cho người dân, Thần Nông đã yêu cầu thần dân của mình trồng vài hàng cây đầu tiên trên núi làm bức tường thành ngăn thú dữ và dựng một túp lều tranh bên trong tường. Sau này, người ta gọi nơi Thần Nông sinh sống là “Mộc thành”. Ban ngày, ông dẫn thần dân của mình lên núi để thử các loại thảo dược, ban đêm ông đốt lửa và ghi lại chi tiết kinh nghiệm nếm các loại thảo mộc trong ngày: loại cỏ nào đắng, loại nào nóng, loại nào mát, loại nào lót dạ được và loại nào có thể chữa lành bệnh tật được, tất cả đều được viết ra rõ ràng.

Một lần, ông cho một loại cỏ vào miệng và nếm thử, đột nhiên trời đất quay cuồng ông liền ngã quỵ xuống đất. Các thần dân vội vàng đỡ ông ngồi dậy, ông hiểu rằng mình đã bị trúng độc, nhưng đã không thể nói chuyện được nên ông đành phải dùng chút sức lực cuối cùng của mình chỉ vào một loại cỏ linh chi đỏ tươi trước mặt, sau đó lại chỉ vào miệng mình. Các thần dân vội vàng đưa cỏ linh chi đỏ vào miệng nhai, rồi đưa vào miệng ông, Thần nông ăn cỏ linh chi, khí độc được giải bỏ, đầu không còn choáng váng, ông bắt đầu nói chuyện được. Từ đó, người ta cho rằng, cỏ linh chi có thể khiến người chết sống lại. Các thần dân lo lắng ông cứ thử thảo dược như thế này thì quá nguy hiểm, mọi người đều khuyên ông xuống núi trở về. Ông lại lắc đầu tiếp tục nếm thảo dược.

Sau khi nếm hết thảo dược của ngọn núi này, lại đến ngọn núi khác, vẫn dùng cọc gỗ đóng thành khung để leo lên. Liên tục nếm bảy bảy bốn mươi chín ngày, đi khắp các hẻm núi lớn nhỏ nơi đây. Ông nếm thấy lúa mì, gạo, kê và cao lương có thể lót dạ được, vì vậy ông đã bảo thần dân của mình mang hạt giống về để họ trồng trọt, đó cũng chính là ngũ cốc của sau này. Ông đã nếm được ba trăm sáu mươi lăm loại thảo dược, viết thành quyển “Thần Nông bản thảo kinh”, để thần dân của mình đem về để chữa bệnh cho mọi người trong thiên hạ. Sau khi Thần nông nếm thử thảo dược, tìm được ngũ cốc để ăn và thảo dược chữa bệnh cho người dân thì cũng lên đường trở về. Trên đường trở về, ông đi ngang qua làng tái sinh, lúc chuẩn bị xuống núi, ông đảo mắt nhìn xung quanh thì phát hiện khung gỗ dựng dựa vách núi đã không thấy nữa. Thì ra những chiếc cọc gỗ dựng dưới đất đã bén rễ, đâm chồi nảy lộc trong mưa, năm dài tháng rộng, đã mọc lên thành một cánh rừng bạt ngàn. Thần Nông đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan thì đột nhiên có một đàn hạc trắng bay đến đưa ông cùng một số thần dân đang bảo vệ ông bay đến thiên đình. Kể từ đó, một năm bốn mùa làng tái sinh tràn ngập hương thơm.

Để tưởng nhớ những thành tựu của Thần Nông cho nền y học nước nhà cùng với những thành tựu tạo phúc cho nhân dân, người dân đã đặt tên cho khu rừng rộng lớn này là “Thần Nông Giá”. Làng tái sinh, nơi Thần Nông bay lên trời, được đổi tên thành “Làng lưu hương”.

Tổng kết

Thông qua những câu chuyện về những đóng góp của Thần Nông, chúng ta cũng phần nào hiểu biết thêm được về cuộc đời của ông cùng sự xuất hiện của các bài thuốc cổ truyền nhân gian xưa. Hơn thế nữa, Thần Nông còn có cống hiến to lớn vào nông nghiệp và y dược cổ truyền. Tìm hiểu về văn hóa Trung Hoa cũng là một cách để học tốt tiếng Trung. Cùng chờ đón những bài viết mới từ Hoa Lạc nhé!

CTV: Quyển Nghi

Theo dõi Hoa Lạc để biết thêm nhiều thông tin nữa nhé!

Trung Tâm Hoa Ngữ Hoa Lạc

Website: https://hoalac.edu.vn/

Fanpage: https://www.facebook.com/hoalac.edu.vn/?ref=page_internal

Cơ sở 1: 23 đường số 3, KDC Kim Sơn, P. Tân Phong, Quận 7, Hồ Chí Minh.

Cơ sở 2: 30 đường số 3, P.9, Q. Gò Vấp, Hồ Chí Minh.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Hotline: 028.6276.0260
Chat Facebook
Gọi điện ngay