Lục Hồng (陆鸿): Thắp sáng con đường cho người khuyết tật
Lục Hồng (陆鸿) là chủ một nhà máy sản xuất album ảnh tại Tô Châu, tỉnh Giang Tô (Trung Quốc). Điều đặc biệt ở đây là hơn 70% nhân viên đều là người khuyết tật, có người phải ngồi xe lăn, có người gặp khó khăn trong giao tiếp, có người khiếm thị… nhưng không điều gì có thể ngăn họ tạo nên những sản phẩm tuyệt vời bằng chính đôi tay của mình.
“残疾人找工作不容易,我希望能给他们提供一个岗位,让他们把自己的光给发亮”
– Người khuyết tật tìm việc không hề dễ dàng, tôi hy vọng có thể cho họ một cơ hội làm việc, để họ toả sáng bằng chính năng lực của mình – Lục Hồng chia sẻ.
Hành trình vực dậy từ trong nỗi đau của một ‘vì sao lạc’
Tại thị trấn Bình Vọng, quận Ngô Giang, thành phố Tô Châu, có một xưởng sản xuất album ảnh với quy định đặc biệt: Ưu tiên tuyển dụng người khuyết tật. Quy định này bắt nguồn từ chính những trải nghiệm đau thương trong quá khứ của ông chủ Lục Hồng (陆鸿).
Lục Hồng sinh ra vốn là một đứa trẻ bình thường, nhưng một cơn bạo bệnh khi chưa đầy một tuổi đã để lại cơ thể anh di chứng bại não vĩnh viễn. “Dáng đi như chim cánh cụt, đầu không ngẩng lên nổi” đã khiến tuổi thơ của anh không có chỗ cho những trò đùa tinh nghịch mà là chuỗi ngày dài chịu đựng những ánh mắt kỳ thị và lời chế nhạo của bạn bè. Mỗi giờ thể dục, khi bạn bè vui đùa trên sân, anh chỉ có thể ngồi lầm lũi trong lớp: “Các bạn đều nhại dáng đi của tôi, thầy giáo không cho tôi lên lớp thể dục, tôi chỉ muốn chui xuống gầm bàn cho khuất mắt”.

Khi trưởng thành, cánh cửa cuộc đời dường như đóng sầm lại trước mắt anh khi nhiều công ty thẳng thừng từ chối tuyển dụng chỉ vì cơ thể anh không trọn vẹn. Tốt nghiệp trung học, Lục Hồng đi xin việc nhưng bị từ chối thẳng thừng. Người ta nói với mẹ anh rằng: “Chị nhìn con trai chị xem, bộ dạng này thì làm được tích sự gì”.
Anh oán hận cuộc đời, oán hận cả mẹ mình vì đã sinh ra mình. Cuối cùng, anh phải theo chú học nghề gò tôn. Để làm việc, Lục Hồng tập đi xe đạp vượt 50km mỗi ngày, ngã không biết bao nhiêu lần, tay chân thường xuyên chảy máu nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng cho đến khi thạo nghề.
Dù vậy, thay vì đầu hàng số phận hay trở thành gánh nặng cho gia đình, Lục Hồng chọn cách đối mặt.

Khởi nghiệp từ vỉa hè và sứ mệnh thắp sáng
Sau khi cha qua đời vì bạo bệnh, kinh tế gia đình kiệt quệ, Lục Hồng quyết định phải trở thành trụ cột gia đình: “Tôi không muốn làm kẻ ăn bám”, anh nói. Kể từ đó, anh bắt đầu khởi nghiệp từ sạp hàng vỉa hè, tự thân vận động từ những điều nhỏ bé nhất: mở gánh hàng rong, bán báo, bán đĩa DVD, thậm chí là sửa xe đạp. Mỗi công việc đều thấm đẫm mồ hôi và những cơn đau do di chứng bệnh tật, nhưng đó chính là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên bản lĩnh của một “siêu nhân” ngoài đời thực.
Bước ngoặt lớn nhất đến khi anh mở studio chụp ảnh. Song, đâu có khởi đầu nào gọi là ‘dễ dàng’ với những người ‘đặc biệt’ như Lục Hồng. Thấy thợ chụp ảnh là người bại não, 10 khách thì 9 người quay lưng bỏ đi. Để giữ khách, Lục Hồng cam kết: “Không ưng ý không lấy tiền”, đồng thời ngày đêm khổ luyện kỹ năng chỉnh sửa ảnh bằng phần mềm Photoshop của mình.
Sự chân thành và tay nghề giỏi đã giúp tiệm ảnh của anh dần đông khách, thu hút cả khách hàng từ Hàng Châu, Thượng Hải tìm đến.

Một lần, khách hàng hỏi: “Anh có ảnh rồi, sao không có album?”. Câu hỏi này đã khai sáng cho Lục Hồng, anh quyết định dấn thân vào sản xuất album ảnh. Dù lần đầu thất bại khiến hàng trăm nghìn nhân dân tệ “đổ sông đổ biển”, anh không bỏ cuộc mà rút ra những bài học quý giá về cách đối mặt với khó khăn.
Năm 2017, với sự giúp đỡ của Hội người khuyết tật quận Ngô Giang, Lục Hồng mở xưởng sản xuất album ảnh. Chỉ trong vài năm, từ một xưởng thủ công gia đình, cơ sở của anh đã phát triển thành doanh nghiệp chính quy.
Đặc biệt, tại nhà máy của anh, hơn 70% nhân viên là những người có hoàn cảnh ‘đặc biệt’. Có người ngồi xe lăn, có người khiếm thính, khiếm thị… họ đến từ những miền quê khác nhau, mang theo những vết thương lòng về sự mặc cảm. Lục Hồng thường nói:
“Người khuyết tật tìm việc không hề dễ dàng, tôi hy vọng có thể cho họ một cơ hội làm việc, để họ tỏa sáng bằng chính năng lực của mình.”
Anh muốn chứng minh rằng: Người khuyết tật không phải là không làm được việc.

Trong thời gian đại dịch, nhà máy phải tạm dừng hoạt động, Lục Hồng vẫn kiên trì trả lương cho công nhân. Sau đó, anh mạnh dạn đầu tư gần 5 triệu tệ cho máy móc hiện đại để duy trì sản xuất khi nhân sự thiếu hụt, đồng thời dẫn dắt nhân viên làm nội dung tự truyền thông và mở gian hàng trực tuyến.
Nhờ sự kiên trì của “Lục chủ tịch”, doanh thu năm 2021 đạt 10 triệu tệ, năm 2022 đã đạt gần 14 triệu tệ, tăng gấp đôi so với trước dịch. Hiện nay, xưởng của anh đã trở thành cơ sở khởi nghiệp cho người khuyết tật nổi tiếng khắp vùng.
Đáng nói, đó không chỉ là một cơ sở kinh doanh mà còn là một mỏ neo của hy vọng.
Khi một ngọn nến được thắp sáng và lan tỏa
Lục Hồng dành hàng giờ để cải tiến máy móc, thiết kế lại những tay cầm, những thiết bị định vị sao cho phù hợp nhất với đôi tay không linh hoạt của nhân viên.
- Cải tiến tay cầm: Anh chuyển từ một tay cầm sang hai tay cầm bắt buộc nhân viên dùng cả hai tay, tránh rủi ro bị nghiền tay.
- Hệ thống nâng tự động: Anh giúp nhân viên khuyết tật không phải nâng các cuộn giấy nặng nề.
- Thiết bị định vị: Anh giúp việc căn chỉnh bìa album, vốn là việc khó với người bại não, trở nên dễ dàng chỉ trong vài giây.
“Tôi lấy tiêu chuẩn bàn tay của mình làm chuẩn. Nếu tôi làm được, thì 80% người khuyết tật khác cũng làm được,” Lục Hồng chia sẻ.

Anh không chỉ trao cho họ công việc mà còn trao cho họ ánh sáng.
- Lưu Tử Long: Một thanh niên gen Z bị liệt tay phải, nay đã trở thành nhân viên in ấn tay nghề cao và tự mua được ô tô cho gia đình.
- Lục Chí Thành: Một người bại liệt đôi chân, đã gắn bó với Lục Hồng hơn 10 năm và hiện là “nhân viên tư vấn vàng” quản lý mảng thương mại điện tử.
Với họ, xưởng không chỉ là nơi kiếm sống mà còn là một “ngôi nhà an toàn”, nơi họ được sưởi ấm, tìm thấy giá trị bản thân và sự tôn trọng.

Câu chuyện của Lục Hồng không chỉ dừng lại ở thành công về tài chính hay những tấm bằng khen “Gương mặt truyền cảm hứng”. Di sản lớn nhất mà anh để lại chính là niềm tin bất diệt vào giá trị con người.
Với anh, khởi nghiệp không chỉ là để nuôi thân mà là soi sáng con đường cho nhiều người hơn, là xây dựng một mái nhà chung nơi những người yếu thế tìm thấy phẩm giá và giá trị của chính mình.
Khi một ngọn nến thắp sáng một ngọn nến khác, ánh sáng sẽ lan tỏa mãi mãi. Lục Hồng đã, đang và sẽ luôn là ngọn đuốc rực rỡ ấy, nhắc nhở chúng ta rằng: “Chỉ cần không bỏ cuộc, mỗi chúng ta đều có thể trở thành phiên bản rạng rỡ nhất của chính mình.”

Hành trình của Lục Hồng là lời hồi đáp ngọt ngào nhất cho những đắng cay mà anh từng trải qua. Đó là bài học về lòng kiên trì, về sự thấu cảm và về sức mạnh của việc cho đi.
Từ một người cần được giúp đỡ trở thành người đi giúp đỡ xã hội, câu chuyện của Lục Hồng là minh chứng cho câu nói: Chỉ cần không bỏ cuộc, mỗi vết sẹo của nghịch cảnh đều có thể nở hoa.

Nhiều năm qua, anh vẫn không ngừng hỗ trợ cộng đồng người khuyết tật. Lục Hồng và vợ, người phụ nữ đã đồng hành cùng anh từ thuở hàn vi, vẫn tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, lấy việc giúp đỡ cộng đồng làm niềm vui. Sắp tới, anh dự định xây dựng một cơ sở trải nghiệm cho người khuyết tật và đưa việc gia công album về tận nhà cho những người không thể đi lại.
Biến những khiếm khuyết thành sức mạnh, biến nỗi đau cá nhân thành sự thấu cảm cộng đồng. Hy vọng câu chuyện của Lục Hồng sẽ tiếp thêm động lực cho bạn, dù bạn đang ở trong bất kỳ nghịch cảnh nào.